Ngày 17 tháng 1 năm 2010
-------------------------------
Các bạn biết không? Bố mẹ mình mua cho mình rất nhiều đồ chơi. Trong những đồ chơi đó, có những chiếc máy bay rất đẹp. Mỗi lần chơi với những máy bay đó, mình đã rất mong muốn được đi máy bay. Và thế rồi mình cũng được đi máy bay đấy. Đó là dịp mình được bố mẹ cho đi du lịch ở Thái Lan. Một chuyến đi rất vui.
Đã từ mấy hôm, mình đã thấy bố mẹ bàn bạc và chuẩn bị đồ cho chuyến đi du lịch này. Còn mình thì chẳng suy nghĩ gì hết. Được đi máy bay và đi du lịch là mình thích lắm rồi. Sau một số ngày chuẩn bị, nhà mình cũng lên đường. Đường ra sân bay rất đông người. Mình buồn ngủ quá thế là làm một giấc đến tận sân bay.
“Tới sân bay rồi. Dậy nào con trai”. Mẹ nhẹ nhàng gọi mình dậy. Nghe thấy tiếng mẹ, mình mở mắt dậy luôn. Chà, sân bay đông người thật. Lần trước mình cũng đã đến đây một lần. Không phải là để đi máy bay và đi du lịch đâu nhé. Đó là lần mình đi cùng nhà bác Định và mẹ mình đi đón anh Giang nhà bác Phượng từ Hàn Quốc về. Trí nhớ mình cũng tốt đấy chứ!
Vào trong sân bay mình cứ chạy loăng quăng làm mẹ cứ nhắc nhở mình suốt. Ở đây nhiều người thật. Ai cũng mang bao nhiêu là túi và vali. Người ta đựng những gì trong đó mà nhiều thế. Mình cũng thấy rất nhiều bạn bằng tuổi mình ở đó. Không biết các bạn ấy đi máy bay lần đầu hay đi nhiều rồi nhỉ? Mình đi lần đầu nhưng mình không sợ mà mình thấy thích là đằng khác. Mẹ bảo mình khi máy bay cất canh thì lấy hai tay bịt chặt lỗ tai và nhai thật mạnh. Mình sẽ làm như lời mẹ dặn.
Chờ đợi lâu rồi cũng đến lúc mình được lên máy bay. Mình thấy các cô mặc áo màu tím đang hướng dẫn mọi người lên máy bay. Vì mình là trẻ con lên mình được ưu tiên đi trước. Chà, máy bay to thật. Bên trong có rất nhiều ghế. Mình được bố mẹ đưa vào ngồi ở hàng ghế ngày gần một màn hình tivi. Thích quá, còn được xem tivi nữa chứ. Vừa lên máy bay mình đã bị bố mẹ nhắc nhở vì mình nói nhiều và nói to quá. Đúng thật. Cả máy bay chỉ nghe thấy mỗi tiếng mình. Hihi, mình nói to quen rồi nên vào máy bay mình cứ tự nhiên thôi. Công nhận máy bay to và đẹp thật. Mình muốn bố mẹ cho mình đi máy bay thật nhiều vào.
“Nào, con thắt dây an toàn vào không tí nữa máy bay cất cánh là con bay lên tận nóc máy bay đấy!”. Vừa nói, bố vừa hướng dẫn mình cách thắt dây an toàn. Mình thấy thật khó chịu khi phải thắt cái dây này vào người. Chân tay không được thoải mái. Nhưng bố bảo khi nào máy bay cất canh rồi thì mình có thể tháo dây an toàn ra. Lúc đó mình thao hồ mà chạy nhảy. Người đi vào máy bay ngày càng đông. Mình thấy các cô, mẹ bảo mình đó là tiếp viên hàng không, mặc áo màu tím đi đi lại lại hướng dẫn mọi người. Các cô ấy nói tiếng Anh vì mình chẳng hiểu các cô ấy nói gì cả nhưng cô nào cũng cười khi nhìn thấy mình. Mọi người đã vào ghế ngồi và mình nghe thấy tiếng các cô chú nói trong máy bay vọng ra. Mình thấy màn hình tivi bật lên. Bố mẹ bảo là đến phần các cô chú hướng dẫn an toàn trên máy bay. Mình nghe không hiểu lắm nên chỉ muốn tháo dây an toàn ra để chạy lung tung nhưng bố mẹ không đồng ý.
“Nào chuẩn bị lấy 2 tay bịt tai và nuốt thật mạnh nhé. Một hai ba, cất cánh nào”. Mẹ vừa nói cũng vừa làm như vậy. Mình cũng bắt chước làm theo. Wow, mình đã bay lên rồi đây này. Chẳng sợ tí nào cả mà mình thấy thích là đằng khác. Đúng là lần đầu tiên mình được bay trong máy bay. Một lúc sau mình nghe thấy một tiếng “ting toong”. Bố bảo bây giờ mình được tháo dây an toàn ra rồi. Thoải mái quá đi mất. Mình ngồi phệt xuống sàn máy bay ngay trước hàng ghế của nhà mình. Trước mặt, mình thấy bao nhiêu là sách báo. Quyển nào cũng to và nặng. Mình cũng bắt chước người lớn mở báo ra xem. “Này, bố đọc đi này. Con không đọc nữa đâu. Con lại xem tivi đây”. Vừa nói mình vừa đặt phịch mấy quyển sách lên lòng bố.
“Đến giờ ăn rồi. Ngồi lên ghế nào Bi. Các cô chú mang đồ ăn đến cho mình kia kìa”. Bố gọi mình và đập tay vào ghế có ý bảo mình lên ghế ngồi để chuẩn bị ăn tối. Bố dạy mình cách mở bàn ăn ra. Mình thấy mẹ vẫn loay hoay chưa mở được. “Mẹ đưa con làm cho. Con biết mở rồi đấy”. Thế là mình nhanh nhẹn mở bản an giúp mẹ. Dễ lắm. Rồi các cô mang đến cho mỗi người một hộp thức ăn. Xem bên trong có những gì nào? Mình mở ra xem thấy có nước trắng này, nước hoa quả này, rau này, thịt này, bánh mì và có các dụng cụ thìa dĩa nữa. Mình ăn được gì nào. Thôi mình uống nước hoa quả và ăn bánh mỳ thôi. Còn mình chẳng ăn được gì cả. Trong suốt bữa ăn, bố mẹ cứ nhắc nhở mình mãi vì mình mất trật tự quá. Cả nhà mình đã ăn xong rồi. Vẫn còn một hộp. Mẹ bảo thôi để mang về khách sạn ở Bangkok cho mình ăn.
Ăn xong rồi, lại chơi tiếp. Bố ngả ghế cho mình để mình ngồi tựa lưng cho thích. Đúng là thích thật. Trên máy bay còn có cả gối để tựa nữa. Ngả lưng ra nào cho thoái mái. Mình vừa ngồi vừa nghịch rồi bố mẹ cứ nhắc nhở mình. Cứ thế cũng đã đến lúc máy bay hạ cánh. Mình thấy mẹ bảo là chuẩn bị hạ cánh rồi. Mẹ cũng lại dặn mình bịt tai và nuốt mạnh giống như lúc máy bay cất cánh. Rồi mình cũng làm như mẹ dặn. Thế mà sao mình thấy đau tai thế nhỉ? Lúc bay lên mình có bị làm sao đâu. “Không sao đâu con. Một tí nữa là hết ngay. Ngoan nào!”. Mẹ động viên mình. Nghe lời mẹ, mình không kêu gì nữa. Một lúc sau, mình không còn đau nữa. Mọi người lần lượt lấy hành lý rồi xuống máy bay. Đông quá, mình phải đứng chờ một lúc mới được đi. Mình đi ra và thấy các cô tiếp viên vừa chắp tay trước ngực vừa nói gì đó rồi cười mỗi khi có người đi ra cửa máy bay. Bố mẹ báo các cô nói tiếng Thái Lan đấy. Ah. Đây là tiếng Thái Lan. Lần đầu tiên mình được nghe tiếng này. Thế là mình đã đến Thái Lan. Thôi xuống thôi.
Sân bay ở Thái Lan đẹp thật. Có rất nhiều hoa. Lại có các bức tượng rất to và màu sắc sặc sỡ. Nhưng trông mặt các bức tượng cũng đáng sợ thật như lúc bố mình giận dự quát mắng mình. Ở đây, mọi người đang đứng thành hàng. Mình không được chạy lung tung nữa. Mọi người lần lượt đi vào qua một cửa bảo vệ để chụp ảnh. Rồi cũng tới lượt mình và bố. Tay bố cầm hộ chiếu của hai bố con. Ông bảo về nhìn mình rồi nhìn vào hộ chiểu rồi bảo bố mình là hai bố con vào đi. Chờ mẹ xong là cả nhà mình ra lấy vali. Mọi người cũng đứng quanh chỗ lấy hành lý rất đông. Rồi từng chiếc vali to, nhỏ cứ quay thành vòng tròn trước mặt mọi người. Chờ mãi không thấy vali của bố Tỉnh và túi của mẹ Dịu đâu cả. Mình vẫn chạy lăng xăng. “Kia kìa, vali của bố Tỉnh kìa” Mình nhìn thấy vali của bố Tỉnh rồi reo lên. Hay thật, túi của mẹ Dịu cũng ở cạnh đó. Lấy hành lý xong rồi mình đòi bố cho đẩy xe. Vừa đẩy mình vừa đánh đu. Bố cứ nhắc nhở mình liên lục. “Nào nhà mình ra taxi về khách sạn nào!”. Bố gọi hai mẹ con đang mải lấy bản đồ và những quyển hướng dẫn ở sân bay. Cả nhà mình ra xếp hàng để lên taxi về khách sạn.
“Bố ơi, mình về khách sạn hả bố? Về khách sạn, bố cho con uống sữa Cô gái Hà Lan nhé, con thèm lắm rồi”.
Thứ Hai, 8 tháng 3, 2010
Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009
Bài tập tô đầu tay
Các bạn ơi, mình không phải là người hay khoe khoang đâu nhưng mình có cái này muốn khoe với các bạn đây.
Vốn dĩ mình rất lười học bài nhất là tập tô. Mẹ rất hay mua bút màu về cho mình và quyển tập tô nhưng mình chẳng chịu tô gì cả. Mình chẳng biết cầm bút nữa cơ. Mỗi lần mẹ bảo mình tập tô, mình toàn bảo mẹ cầm tay để tô. Nếu mẹ không cầm tay thì mình toàn bị tô ra ngoài thôi. Mẹ toàn bảo mình là "tay thì con tô mà mắt con cứ nhìn đi đâu ấy thì làm sao mà tô được". Mỗi lần như vậy, mình thấy mẹ chẳng hài lòng chút nào cả. Mẹ có vẻ chán lắm. Thế là lâu lâu mình không thấy mẹ bảo mình tập tô. Thôi kệ. Mình xem hoạt hình sướng hơn.
Đến một hôm khi mình đã chuyển sang học ở Trường Ngôi Sao Xanh được một tuần thì mình được cô giáo dạy tập tô cái búa trông giống như trong phim hoạt hình "Handy Manny" mà ngày nào mình cũng xem đây. Thế nên mình tô hào hứng lắm. Mình chưa biết cách cầm bút nên mình tô còn lung tung lắm. Cô giáo phải cầm tay mình để giúp mình tô. Tô xong, cô chấm điểm cho các bạn. Bài tập tô cái búa của mình được 7 điểm đấy các bạn ạ.
Chiều hôm ấy, khi đón mình về, cô giáo đưa cho mẹ bài tập tô điểm 7 của mình cho mẹ. Mình thấy mẹ cười vui lắm. "Chà chà, đây là lần đầu tiên con trai tôi được chấm điểm đây. Được 7 điểm cơ à? Con trai mẹ cũng khá đấy chứ! Mình thấy mẹ cất tờ tập tô của mình vào túi kỹ lắm. Mẹ còn bảo về dán trong phòng của mình nữa đấy.
Tối hôm ấy, thấy bố vừa về đến nhà, mẹ đã khoe với bố ngày. "Hôm nay con trai mình đi học tập tô được cô giáo chấm điểm đấy. Được 7 điểm cơ đấy! Đi học trường lớp đàng hoàng có khác." Nói xong mẹ đi tìm ngay băng dính để dán lên góc học tập cho mình.
Mình cũng thích không kém. Tối hôm ấy, mình cứ đòi mẹ vẽ cho mình hình cái búa để mình tập tô. Mẹ vẽ cho mình cái búa nhưng mà không giống cái búa mình tô ở trên lớp. Nhưng không sao. Mình vẫn thích. Mình lấy bút màu ra và bắt đầu tô. Vừa tô vừa xem hoạt hình. Thế là mình tô hết ra ngoài. Mỉnh mải xem hoạt hình quá đấy các bạn nhỉ? Các bạn đừng học theo mình nhé.
"Chân ải chân ai?"
Mấy hôm nay ở nhà chỉ có mỗi hai mẹ con mình ở nhà thôi. Bố Tỉnh đi công tác sao lâu về thế nhỉ? Buổi tối chỉ có mỗi hai mẹ con mình chơi với nhau thôi.
Hôm qua trước lúc đi ngủ, mẹ ôm mình và nói: "Mẹ có trò chơi này hay lắm. Mẹ dạy cho Bi chơi nhé!". "Trò chơi gì hả mẹ? Mẹ dạy con đi. Con thích lắm!" Mình tỏ ra rất nóng ruột muốn mẹ dạy cho mình trò chơi mới.
"Bây giờ mẹ cầm tay Bi và hỏi "Tay ải tay ai?" thì Bi phải trả lời là "Tay Bỉ tay Bi nhé". Nếu mẹ cầm chân Bi mẹ hỏi "Chân ải chân ai" thì Bi phải trả lời là "Chân Bỉ chân Bi nhé". Sao lại rắc rổi thế nhỉ? Mình sẽ nhầm lẫn lung tung mất thôi. Chuẩn bị nào. Mẹ sắp hỏi mình rồi đấy.
Thế là mẹ bắt đầu hỏi mình liên tục. Mẹ hỏi tay, hỏi chân, hỏi mũi, hỏi mắt, hỏi miệng... Mà mình cũng giỏi lắm các bạn ạ. Mình chỉ trả lời nhầm có mấy lần thôi. Mẹ hỏi mình "Chân ải chân ai?" Mình cuống quá lại trả lời là "Chân Bải chân bai". Thế có buồn cười không các bạn nhỉ? Các bạn thử chơi trò chơi này với bố mẹ xem. Chắc chắn các bạn sẽ thích ngay thôi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)